» Tin tức
Góc học sinh
NHỮNG NGƯỜI BẠN
Truyện ngắn của HS Vũ Thị Ngọc Linh lớp 8E2

Sau một năm với bao bề bộn mệt nhoài, vui có, buồn có, nhưng mỗi ngày trôi qua là một điều kì diệu đã đến với tôi. Trong những ngày cuối năm, cảm xúc về những người bạn ở mái trường Lê Quý Đôn yêu dấu của tôi lại ùa về. Họ như đang ở bên tôi, như đang cùng tôi trò chuyện, và trên hết, họ như đang lắng nghe câu chuyện tôi sẽ kể …

 

 

            “Màn đêm, dường như lúc nào cũng thật đáng sợ. Và đáng sợ hơn nữa khi chỉ có một mình ta lẻ loi cô độc giữa một màu đen. Nhưng đôi khi chính sự tĩnh lặng của màn đêm ấy lại giúp ta che đi những nỗi buồn sâu thẳm. Những nỗi buồn đau đớn mà ta chỉ muốn chôn giấu thật kĩ, để không ai có thể nhận ra được. Tôi vốn chẳng ưa gì màn đêm ấy, nhưng cũng không thể rời bỏ nó. Cho tới khi. . . tôi gặp cậu. . .”

~ * * * * * ~

           Thị trấn Riverside nằm bên con sông hiền hòa, với những người dân cần cù và tốt bụng. Trên ngọn đồi phía sau những ngôi nhà nhỏ, là căn biệt thự nguy nga dành cho một gia tộc giàu có với biểu tượng cao quý của chim đại bàng. Đó là nơi tôi đang sống. Thật ra cũng không có gì to tát, tôi chẳng qua là được người chủ của căn biệt thự mang về, nếu tôi nhớ không nhầm là từ một buổi đấu giá ở chợ đen. Người ấy nhận và đưa tôi đến đây, coi tôi là học trò, cho tôi cuộc sống khá hơn nhiều so với trước. Từ đó, ngày ngày tôi chạy theo người mà tôi gọi là “Sensei” (thầy), hoặc lang thang trong biệt thự, đưa mắt tò mò nhìn về phía thảo nguyên bao la rộng lớn đằng sau ngọn đồi. Và, cuộc gặp gỡ định mệnh đó xảy ra.

 

            Đó là một ngày nắng nhuộm vàng cả thị trấn. Thầy đưa tôi đến gặp một cậu nhóc đang mỉm cười đứng chờ ở khu vườn đằng sau. Sau lưng cậu ấy còn có một cậu bé khác, rụt rè đưa mắt nhìn tôi.

- Đây là Vincent và em trai nó, Albert. Hai đứa là cháu của ta. Sắp tới Vincent sẽ ở lại đây, vì vậy ta muốn con làm quen với chúng.

- Xin chào ! – Thầy vừa dứt lời, cậu bạn tên Vincent đã bước tới gần tôi, đưa tay ra phía trước – Hân hạnh được làm quen. Mong cậu sẽ giúp đỡ tôi trong thời gian tới.

- Tớ là Edward. Hân hạnh được làm quen!

Tôi cười tươi đưa tay đáp lại Vincent, còn cậu Albert đó vẫn đứng núp phía sau, chỉ nói lí nhí mấy tiếng “Mong được giúp đỡ”. Thầy tôi tỏ vẻ hài lòng, và quay lưng bước đi:

- Hãy đối xử tốt với nhau nhé!

Thầy dường như đã có ý nhấn mạnh chữ “tốt”, và Vincent sau khi nghe xong có vẻ đã nhíu mày lại, dù miệng cậu ta vẫn cười tươi. Thế nhưng chẳng để tôi suy nghĩ linh tinh, Vincent đã vươn vai một cái, rồi quay sang tôi bắt chuyện:

- Giới thiệu đàng hoàng đầy đủ lại nào. Tôi là Vincent Arnold, 13 tuổi.

- Tớ là Edward Leighton, 12 tuổi!

Tôi thấy Vincent thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi cậu ấy nhanh chóng lấy lại nụ cười. Sau màn giới thiệu lại, Vincent nhìn xung quanh khu vườn, nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi vội nắm lấy tay tôi kéo đi

- Ầy, đi tìm trò gì chơi thôi! Cứ ở đây mãi tôi chết ngạt mất!

- Ớ. . . Chờ em với, Vince!

 

Hai anh em họ dắt tôi chui qua một lỗ hổng ở hàng rào đằng sau, len lén trốn lính canh, rồi sau đó chạy thật nhanh xuống dưới ngọn đồi. Tôi quay sang hỏi :

- Vincent! Chúng ta đang đi đâu vậy? 

- Là Vince thôi, cả “Al” nữa! tụi tôi cũng sẽ gọi cậu là “Ed”. – Cậu ta gắt, rồi lại cười nhìn tôi – Xuống thảo nguyên kia! Cậu chưa từng đến đó phải không?

- Ừ… Nhưng… nhỡ sensei mắng thì sao?

- Cậu không nói, tôi không nói, đâu ai biết được!

Albert lúc này đã chạy lên phía trước, bỏ lại chúng tôi đang mải trò chuyện. Cậu ấy nhìn hoạt bát hơn hẳn so với hình ảnh rụt rè tôi vừa nhìn thấy. Chạy một lúc chúng tôi mới đến được chân đồi. Khi tôi vẫn còn chống tay xuống đầu gối thở hồng hộc, hai anh em họ đã bỏ giày, đi về phía thảo nguyên.

- Nhìn này, Ed! Thật là một cảnh tượng tuyệt đẹp, nhỉ?

Tôi cố gắng thở đều, rồi mới ngước lên nhìn “cảnh tượng” mà Vince nói. Cả thảo nguyên rộng lớn phủ màu xanh của cỏ, xen lẫn với màu sắc sặc sỡ từ những nhành hoa dại. Chúng khẽ rung rinh những cánh hoa mềm mịn khi có làn gió thoảng qua, cùng với ánh nắng ấm áp mà tạo nên bức tranh tuyệt đẹp khiến tôi khó lòng quên được. Tôi chầm chậm cúi xuống tháo đôi giày da mà thầy mới tặng không lâu, bước theo Vincent và Albert. Trước nay, đã không ít lần tôi ngồi hàng giờ bên cửa sổ để nhìn thảo nguyên rộng lớn này. Cũng là bãi cỏ xanh rờn với những đốm đỏ vàng tím li ti xen lẫn, hôm thì dưới những cơn mưa của mùa hè, hôm là cơn gió làm bãi cỏ như tạo thành những cơn sóng của mùa thu, lúc là màn tuyết trắng xóa của mùa đông. Gần một năm nay, tôi không thể nào nhớ nổi đã bao lần tôi say sưa ngắm nhìn thảo nguyên rộng lớn kia và nghĩ đến lúc được thầy cho thoải mái chơi đùa ở đó. Và bây giờ, dưới ánh nắng ấm áp của những ngày cuối xuân, tôi đã được tận mắt nhìn bức tranh ấy phóng đại trước mắt mình, được bước đi bằng chân trần trên thảm cỏ, được cảm nhận mùi hương nhè nhẹ của ánh nắng, của gió, của hoa và của đất hòa lẫn với nhau.

Mãi đến khi hai anh em Vince và Al đã chạy ra xa rồi đưa tay vẫy gọi tên, tôi mới chợt nhớ ra và đuổi theo họ. Cả ba chạy tới một cái cây, Vince nhanh nhẹn trèo lên và ngồi vắt vẻo trên cành. Cậu ta đu đưa chân mình, cúi xuống nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đầy hứng thú. Al thấy anh trai đang ra vẻ thách thức, nhíu mày rồi cũng nhanh chóng leo lên ngồi ở cành bên cạnh. Vince cười, rồi quay xuống nói:

- Ed! Sao không trèo lên? Ngồi từ đây nhìn xuống thích lắm nhé!

- Tớ… không thích leo cây…

Tôi nói, cố cúi mặt xuống đất. Không phải là không thích, tôi thực sự rất muốn trèo lên để nhìn cả thảo nguyên cùng những vùng đất xa tít tắp từ trên cao. Nhưng. . .

- Hay cậu không biết trèo?

Vince nghiêng đầu hỏi, Al bên cạnh cũng nhoài người nhìn tôi. Bị nói trúng tim đen, tôi đành im lặng, quay lưng về phía cành cây để họ không nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ dần vì ngượng. Có lẽ ngay sau đó, Vince đã mỉm cười gian xảo, ra hiệu với Al rồi nhảy phốc xuống, và tôi nhanh chóng bị kéo lên trên cây.

- Á á á á á!!! Chocho tớ xuống!!!

- Cứ bình tĩnh nào! – Vince bỏ ngoài tai tiếng hét ầm ĩ của tôi, thản nhiên cười, ngồi vào cành cây cao hơn – Chỗ cậu ngồi thấp thế mà, còn có Al bên cạnh nữa. Với lại, mở mắt ra nhìn đi kìa!

Tay tôi ôm chặt vào thân cây, mãi tôi mới mở he hé mắt phải, rồi sau đó là mắt trái, cuối cùng là cả hai mắt mở to ngỡ ngàng. Khung cảnh nhìn từ trên cao (thật ra cành cây tôi đang ngồi cách mặt đất chẳng đáng bao nhiêu, ngã cũng chỉ ê ẩm một chút) là một bức tranh khác hẳn, trong đó có cả ngọn núi phía xa, nơi có ngọn thác và những con suối nhỏ dẫn nước chảy vào con sông bên thị trấn chúng tôi. Ánh mặt trời chiếu xuống mặt nước làm dòng sông như được dát vàng, ánh lên những tia sáng lấp lánh li ti.

Vince nhìn tôi và Al, mỉm cười, đưa hai tay ra sau đầu ngả người dựa vào gốc cây. Rồi cậu ta lên tiếng:

- Ầy, Al ạ, sắp tới ngày nào anh cũng được ngắm cảnh ở đây nhé!

Al bĩu môi xì một tiếng dài, nhưng tôi thấy trong mắt cậu ấy có chút gì đó cô đơn và buồn bã.

- Al không chuyển đến đây ư? – Tôi nhìn Vince, rồi quay sang Al ngạc nhiên hỏi

- Hừm... Thì đó... – Vince đưa ánh mắt ra xa, chầm chậm nói - Tôi năm nay 13 tuổi, nên phải đến đây học với ông, còn Al vẫn ở lại nhà.

- Vậy là Al mới...

- Hai năm nữa em 13 tuổi rồi, vậy để em đi với anh luôn cũng được mà! – Al phồng má nhìn Vince bằng ánh mắt giận dỗi – Vince, anh nói với mẹ cho em đến đây cùng anh đi!

- Ầy - Vince nhắm mắt như cố bỏ qua lời cầu xin của em trai mình. Rồi cậu ấy nở một nụ cười... mang một nỗi buồn nhàn nhạt khiến tôi chỉ mơ hồ cảm nhận được – Em nên thấy vui khi vẫn được ở nhà với chị Alice và mọi người chứ…

Cách nói của cậu ấy... hình như có ám chỉ điều gì?”

Mặt Al lại mang vẻ giận dỗi. Bầu không khí bỗng chìm vào im lặng cùng một sự ngột ngạt vô hình. Tôi thật sự vẫn không hiểu lắm chuyện gì đang diễn ra trong gia tộc này. Một lần nữa, không để tôi có thời giờ suy nghĩ linh tinh, Vince lại lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh:

- Anh thấy chán rồi đấy, chúng ta đi kiếm trò gì chơi nào.

Mặt Al lại vẽ lên một nụ cười vui vẻ. Vince leo xuống cành cây mà hai đứa tôi đang ngồi, đỡ tôi dậy, và cả ba cùng nhảy phốc xuống. Vừa đặt chân xuống đất, hai anh em họ để mặc mấy đôi giày lúc nãy dưới gốc cây, chạy ra xa chơi đùa. Tôi cũng vội đuổi theo, nhưng trong đầu vẫn còn lảng vảng câu hỏi kì lạ mới nảy ra khi nãy: Rốt cuộc cậu ấy muốn cho tôi biết điều gì khi cố tình (hoặc do tôi tự nghĩ vậy) khơi ra cuộc nói chuyện vừa rồi?

Chạy nhảy một lúc lâu trên thảo nguyên mênh mông ấy, rồi thì lang thang ở tán rừng phía xa cũng đã gần giữa trưa. Ba đứa tôi sau khi ngồi nghỉ dưới gốc cây ban nãy, cũng chuẩn bị quay về biệt thự. Một lần nữa chạy băng qua thảm cỏ để đến chân đồi, rồi chạy ngược lên đỉnh đồi, chúng tôi còn mang theo những ngọn cỏ xanh rờn bám vào chân. Lúc chui qua hàng rào để vào khu vườn đằng sau biệt thự, chúng tôi đã nghe tiếng bà Antila – vị bếp trưởng cũng như bảo mẫu - mắng các hầu nữ khi không để ý đến ba vị thiếu gia nghịch ngợm. Vince ngó đầu vào trước tiên, sau khi nhìn một lượt xung quanh mới đưa tay ngoắc chúng tôi đi theo. Thấy hiệu lệnh an toàn của cậu ấy, tôi và Al len lén chui vào. Cả ba rón rén bước vào khu vườn, cứ nghĩ đã thoát được liền thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó có giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng làm chúng tôi đứng tim:

- Ba cậu vừa đi đâu về vậy?

- À, bà Antila đấy ư? – Vince quay lại, đưa tay gãi đầu cười trừ - Ầy, lâu lắm rồi con mới gặp lại bà, dạo này bà vẫn khỏe chứ ạ?

- Ồ, thiếu gia Vincent! – Bà Antila cười tười đáp lại, nhưng dường như có “sát khí” tỏa ra – Cảm ơn cậu đã hỏi thăm, ta vẫn ổn. Còn ba cậu thì sao, mới nãy trốn đi đâu chơi cũng vui vẻ khỏe khoắn lắm nhỉ?

Ba đứa tôi giật mình, tôi và Al đứng núp sau lưng Vince chỉ dám cúi mặt xuống đất, có mỗi tên đứng đầu là dũng cảm làm “bia đỡ đạn”. Cuối cùng thì không chịu nổi ánh mắt của bà Antila, Vince đành nhận tội

- Là con rủ hai người họ chạy xuống thảo nguyên ạ.

- Vincent Arnold! – Bà àà Antila chống hai tay lên hông, giận dữ nhìn ba đứa tôi (Bởi bao giờ cũng vậy, sau lời nhận tội sẽ là  dũng ã tAntila chống hai tay lên hông, giận dữ nhìn ba đứa tôi (Bao giờ cũng vậy, sau lời nhận tội sẽ là lúc bị mắng) – Năm nay cậu đã 13 tuổi rồi đấy! Nếu là Albert và Edward thì ta có thể tạm chấp nhận được vì hai đứa còn là trẻ con, nhưng cậu đến bây giờ đã lớn rồi! Đáng lẽ ra cậu là anh, cậu phải nhắc các em không được đi chơi xa, vậy mà cậu lại là người bày ra những trò nghịch ngợm như vậy, vô cùng nguy hiểm đấy cậu biết không?! Từ bé đến giờ đã bao lần ta phải nhắc cậu về vấn đề này rồi? Cậu phải . . . .

Bà Antila vẫn sẽ tiếp tục nói, nếu một cô hầu không đến báo rằng bữa trưa đã được dọn xong. Lúc ấy chúng tôi mới từ từ ngước lên nhìn bằng ánh mắt hối lỗi (nhất có thể). Bà Antila thở dài, gật đầu với cô hầu, và quay ra nhìn lại chúng tôi.

- Tụi con xin lỗi...

- Thôi được rồi. – Bà Antila nói, và có lẽ bà không biết bọn tôi đang phấn khởi thế nào. À không, trừ một chuyện. – Mấy đứa đi ăn đi, ta sẽ không nói với ông chủ đâu.

Sau câu nói đó, bà Antila quay lưng đi về phía nhà bếp. Chờ đến khi bà ấy đã đi khuất, cả ba đứa mới dám nhảy lên reo hò. Hân hoan phấn khởi xong, Vince mới dẫn đầu ba đứa “hiên ngang” bước vào phòng ăn. Và thật sự may mắn là thầy tôi không có mặt lúc đấy. Nếu thầy biết, thầy hẳn sẽ không mắng mỏ giận dữ như bà Antila. Nhưng hình phạt của thầy là thứ hoàn toàn khác mà chắc chắn không một ai trong chúng tôi muốn nhận.

Sau bữa trưa, do vừa bị mắng nên ba đứa chẳng dám bày thêm trò nghịch ngợm gì, đành rủ nhau vào thư viện tìm một quyển sách đọc cho đỡ buồn. Nhưng người duy nhất tập trung vào đọc sách là Vince. Cậu ấy ngồi bên cửa s trong khi tôi và Al lăn qua lăn lại trên sàn nhà bằng gỗ. Suốt mấy tiếng đồng hồ lang thang ngoài thảo nguyên, tôi không hề nghĩ có lúc trông Vince lại người lớn đến vậy. Và dường như không chịu nổi sự nhàm chán ở thư viện, Al lên tiếng:

- Vince! Mau nghĩ trò gì chơi đi, em chỉ được ở đây hôm nay thôi, mai lại phải về rồi!

- Thì tháng sau em lại đến đây mà.

- Nhưng một tháng trôi qua lâu lắm đó!

Tôi ngồi nghe hai anh em nói với nhau cũng hiểu được kha khá. Vậy là mỗi tháng Al chỉ đến và ở lại đây chơi với chúng tôi một ngày.

- Đúng đó Vince! – Tôi đứng dậy, lên tiếng đồng tình với Al – Không thể lãng phí thời gian một cách vô ích như thế này được!

- Này, này. – Còn cái người mới nãy rủ tụi tôi trốn đi chơi lại phản đối – Đọc sách thì đâu có vô ích chứ.

- Nhưng với tụi tớ thì nó có vô ích đấy!

- Thế bây giờ hai người muốn làm gì đây? Chúng ta đang bị bà Antila quản lí chặt chẽ đấy.

Vince đã nhắc đến bà Antila thì tôi không thể cãi lại được. Qủa thực là nếu giờ tiếp tục làm trái lời bà Antila, tụi tôi sẽ còn bị phạt nặng hơn nữa, khi mà vừa mới lúc trưa bị mắng, thì chưa hết chiều đã tái phạm.

Tôi chán nản đi lại chỗ Vince, ngồi xuống bên cạnh, thở dài. Al cũng ngóc đầu dậy, bò lại gần và ngồi bên còn lại. Đến bây giờ tôi mới để ý tới quyển sách mà Vince đang cầm trên tay. Nó có bìa màu xanh lá sẫm và những đường hoa văn viền xung quanh màu đỏ, trông có vẻ là một quyển sách cũ, bởi những trang giấy bên trong đã không còn giữ được màu trắng vốn có.

- “Lời nguyền...mặt trăng máu”? Vince, đó là cái gì vậy?

- Hm? – Nghe tôi hỏi, cậu ấy mới rời sự chăm chú vào quyển sách mà nhìn sang tôi – Ông chưa nói cho cậu về nó à?

- Chưa. – Tôi lắc đầu phụ họa cho câu trả lời. Vince khẽ nhíu mày, mặt cậu ấy dường như chùng xuống, và tôi nghe thấy cậu ấy nói rất nhỏ “Thì ra là thế”. Nhưng ngay sau đó, Vince quay sang tôi mỉm cười

- Thế thì để tôi kể cho nghe nhé, Al cũng chưa biết phải không? Hai người lại gần đây nào.

Tôi và Al ngồi sát vào Vince hơn, thích thú nhìn vào quyển sách và nghe cậu ấy kể.

- Bắt đầu nào. . .

 

Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng xinh xắn, có một cậu bé tên là Jack. Jack thường lén chạy đến khu rừng gần làng vào mỗi buổi trưa để khám phá một điều gì đó mới lạ. Hôm thì là một loại quả mọng, hôm lại là một loài hoa sặc sỡ. Dù khi bị phát hiện dám trốn vào rừng, mẹ đã la mắng cậu rất nhiều, nhưng Jack vẫn không thể ngồi ở nhà cả ngày mà không được dạo chơi dưới tán lá xanh trong khu rừng đó.

Một ngày đẹp trời nọ, Jack một lần nữa nhảy qua hàng rào, băng qua thảm cỏ nơi người ta đang lùa lũ cừu về chuồng, chạy đến khu rừng mà cậu yêu quý. Jack vừa đi vừa huýt sáo một cách vui vẻ, và rồi cậu nghe thấy tiếng gọi mình.

Jack nhìn xung quanh để tìm người vừa gọi, rồi cậu bắt gặp một cậu bé khác trạc tuổi đang ngồi đu đưa chân trên một cành cây.

“Xin chào!”, cậu bé đó nhảy xuống, bước lại phía Jack, “Tôi là Sat, tôi cũng rất hay chơi ở khu rừng này, và nhìn thấy cậu đến đây nữa.”

“Ồ, vậy ư?”, Jack mỉm cười đáp lời, ”Tôi là Jack, rất hân hạnh được làm quen.”

Cậu bé tên Sat đó có mắt bên phải đen láy và trong veo, thế nhưng bên trái lại là miếng bịt mắt màu đen khiến Jack rất tò mò. Thế nhưng cậu không muốn hỏi những thứ linh tinh như vậy với một người mới quen.

Sau khi trò chuyện qua lại về một số thông tin nho nhỏ, Sat và Jack dần trở nên thân thiết hơn. Ngày qua ngày, họ trở thành bạn tốt, hầu như lần nào Jack tới, Sat cũng đã ngồi đu đưa trên cành cây quen thuộc, chờ người bạn của mình để cùng phiêu lưu khám phá.

Một ngày khác, Jack và Sat lại gặp nhau tại khu rừng. Họ cùng dạo chơi và thấy một cái hang. Cái hang có vẻ khá sâu, và đương nhiên đã kích thích sự tò mò của hai đứa trẻ. Họ thắp một cây đuốc nhỏ và bước vào trong hang. Đi vào sâu hơn, sâu hơn nữa, cây đuốc chợt vụt tắt, bao quanh họ là bóng tối đáng sợ. Lúc này, cả hai mới hoảng hốt để cố gắng tìm đường ra. Thế nhưng họ không thể xác định được phương hướng, bởi tất cả những gì họ nhìn thấy chỉ là một màu đen.

“Này, Jack, tôi vừa nhớ ra một cách giúp chúng ta có thể tìm được lối ra!”, giọng Sat bỗng vang lên phá tan sự hoảng hốt của Jack.

“Cách gì?”, Jack hỏi lại.

“Họ thường nói, khi chúng ta bị lạc và bao quanh bởi bóng tối, chỉ có một thứ có thể giúp được ta.”, Sat ngừng lại một lát, rồi mới tiếp tục, “Là sự giúp đỡ từ Qủy”.

“Hả?! Cậu điên à? Chúng ta không thể làm vậy được!”, Jack hét lên, cố gắng gạt ý nghĩ điên rồ của bạn mình.

“Nhưng ta không còn cách nào khác, bây giờ điều quan trọng là phải thoát ra. Cậu muốn chết như thế này sao?”

Câu hỏi của Sat làm Jack phân vân. Cậu nên làm gì mới đúng đây? Cậu muốn thoát ra ngoài, nhưng cậu đã được dặn là không được nhờ vào sự giúp đỡ từ Qủy dữ. Vậy phải làm sao bây giờ?

“Jack, chúng ta không còn cách nào khác!”

Suy đi nghĩ lại một hồi, cuối cùng thì Jack đã nghe lời của Sat, đồng ý nhận sự giúp đỡ của một con Qủy. Hai người đứng đối diện nhau, làm theo nghi thức và đọc một câu thần chú mà Sat đưa ra. Chợt một đốm lửa đỏ hiện lên, dẫn lỗi và đưa họ ra ngoài.

Những ngày sau đó, khi Jack quay lại khu rừng, cậu không còn gặp Sat nữa. Rồi dần dần, cậu cảm thấy có tiếng nói nào đó vọng ra từ đầu cậu hàng ngày, có một ngọn lửa đỏ hiện lên trên đầu cậu vào mỗi đêm. Cậu dần dần không còn là chính bản thân mình nữa.

Một ngày nọ, Jack lại đến khu rừng kia. Cậu đứng trước cái cây nơi mà Sat đã từng ngồi đợi hàng ngày. Bỗng Jack nhìn thấy một tờ giấy gắn lên trên đó. Nó viết

“Bạn được một con Qủy cứu giúp để giữ lại mạng sống, thì bạn cũng nợ nó một linh hồn. Một lúc nào đó, con Qủy sẽ đến và lấy đi linh hồn của bạn. Bạn sẽ chẳng còn cách nào khác để chạy trốn đâu. Trước khi mọi chuyện quá muộn... hãy tìm người giúp đỡ đi. Nể tình bạn là người đã cùng phiêu lưu với « tôi », mặc dù đó thật ra không phải là tôi, tôi để lại cho bạn lời nhắn này. Chúc may mắn!

                                                                                    Sat(an)”

Jack lờ mờ hiểu được chuyện gì đã và đang xảy ra. « Sat » mà cậu đã chơi cùng đã bị điều khiển bởi một con Qủy là tay sai của Satan. Hắn đã lợi dụng « Sat » để lấy đi linh hồn của cậu. Và có lẽ con Qủy ấy sắp đến rồi. Cậu phải đi tìm người giúp.

Jack chạy về nhà, đánh liều nói với cha mẹ mình. Nhưng những gì cậu nhận lại chỉ là tiếng khóc và cái nhìn đầy căm ghét. Cha mẹ cậu cuối cùng vẫn đến nhà thờ xin sự giúp đỡ, nhưng không phải cho con trai họ, mà là đuổi con quỷ đi để không bị người dân trong làng bêu rếu. Vài ngay sau, những vị linh mục đã đến và thực hiện những nghi thức bằng các vòng tròn ma thuật vẽ lên nền đất. Thế nhưng, sau mọi nỗ lực, họ không thể phá bỏ “bản hợp đồng với quỷ” ấy được.

Jack đáng thương bị đuổi đi trong những cái nhìn cay nghiệt của gia đình và mọi người trong làng, và cậu lại lang thang trong khu rừng ấy. Cậu tự dằn vặt bản thân đã đồng ý nhận lấy sự giúp đỡ từ quỷ, đã để sự tò mò gây ra nông nỗi thể này. Rồi cậu lại nghĩ đến cha và mẹ, nghĩ đến những người dân trong làng và các linh mục. Tại sao họ không hiểu cho cậu? Họ vẫn có thể cho cậu một nơi nào đó để ở trong làng, họ có thể an ủi cậu đôi chút kia mà? Rồi khi con quỷ ấy đến, cậu sẽ tự rời đi để không gây phiền toái cho họ nữa.

Nhưng không, chẳng có một ai làm như vậy. Jack hận mình, và rồi hận tất cả bọn họ. Hận tất cả những con người đã ruồng bỏ cậu, mặc dù trước đây họ vốn đối xử tốt với cậu, nhưng chỉ vì chuyện như vậy mà họ đuổi cậu đi, một câu nói nho nhỏ như “Chúng ta sẽ luôn nhớ đến con” cũng không có.

Rồi ngày con quỷ tước đi linh hồn cậu cũng đã đến. Nhưng Jack không hề oán trách nó.

“Nhóc con”, con quỷ nói,”Tại sao trông ngươi chẳng có vẻ gì sợ hãi?”.

“Ta muốn lập một giao ước với ngươi”, Jack đáp, “Một giao ước nho nhỏ để ta giành lại sự công bằng cho chính mình.”

Con quỷ và Jack kí kết một giao ước. Jack đồng ý cho nó chiếm lấy linh hồn và cơ thể của cậu, và con quỷ sẽ cho cậu sức mạnh của mình. 

Cả ngôi làng ngập trong biển lửa. Những âm thanh đau thương vang vọng khắp nơi. Đứng giữa khung cảnh cảnh đổ nát hỗn loạn ấy, là « Jack » đang điên cuồng tàn phá chúng. Cuộc chiến giữa « Jack » và ngôi làng nhỏ cứ thế kéo dài. Cho đến khi có một người anh hùng xuất hiện.

Đó vốn chỉ là một lữ khách đi ngang qua, nhưng anh ta đã ngăn « Jack » lại, bằng một thanh gươm bằng bạc và những cây thánh giá nhiệm màu.

« Jack » bị lưỡi kiếm sáng dưới ánh trăng tròn xuyên thẳng qua tim, và chết đi. Nhưng linh hồn cậu không hề biến mất theo con quỷ đó như mọi người đã nghĩ. Nó bay dần lên cao, tan đi trong không khí, hòa vào vầng trăng tròn trên bầu trời đen thẳm. Màu đỏ lan dần ra mặt trăng, biến nó thành “Mặt trăng máu”.

Cứ từ đó, linh hồn Jack không hề siêu thoát hay bị con quỷ mang đi, mà cứ ở lại trên mặt trăng ấy. Bốn năm một lần, vào một ngày bất kì nào đó, màu đỏ lại quay trở lại khiến mặt trăng như nhuốm máu.

Tương truyền rằng, đứa trẻ nào sinh ra vào ngày ánh trăng đỏ chiếu xuống, sẽ bị ám “Lời nguyền Qủy dữ”, đến một ngày nào đó sẽ bị con Qủy đến bắt đi. Tuy nhiên, cũng có thể trở nên như Jack.

Cũng vì vậy mà ta có một số nghi thức để loại bỏ con quỷ đi, dù khả năng thành công là rất thấp...”

 

- Đủ rồi đấy! Đáng sợ quá đi!! – Tôi hét, cắt ngang mạch kể của Vince, làm cậu ta và Al giật mình quay sang – Tại sao cậu lại đọc cái thứ đáng sợ như vậy chứ?!

- Ầy, bình tĩnh nào. – Vince nhìn tôi rồi thở dài chán nản – Là hai người muốn nghe nên tôi mới kể đấy chứ.

- Đồ quá đáng! – Lần này là Al hét, và tôi để ý thấy trên khóe mắt cậu ấy đã cỏ những giọt nước nhỏ - Edward thì anh có thể không biết, nhưng anh thừa hiểu em ghét mấy cái thế này mà!!!

Rồi Al đấm liên tục vào vai anh trai mình, khiến Vince phải cười trừ đưa tay ra đỡ.

- Thôi nào, vẫn còn một phần rất hay này. – Cậu ta cười, rồi mở đến những trang sách gần cuối – Còn có một bài hát về truyền thuyết này nữa nhé.

Nghe đến đây, tôi và Al lần nữa không nén nổi tò mò, chúi mặt nhìn vào trang sách dù biết Vince sẽ đọc ngay cho mình bằng giọng hấp dẫn như cách cậu ấy kể câu chuyện vừa rồi.

“Sakura! Sakura!

Hoa anh đào tàn lụi.

Chạy theo cơn gió,

Ta đuổi bắt với thời gian.

Màn đêm nuốt chửng bầu trời,

Tất cả chìm trong biển lửa.

Sakura! Sakura!

Hoa anh đào mời gọi.

Nơi ta bắt đầu

Liệu có là nơi ta kết thúc?

Lưỡi kiếm như vầng trăng bạc,

Xuyên thẳng qua màn đêm vô tận.

Sakura! Sakura!

Hoa anh đào nở rộ.

Bình minh rạng rỡ

Hòa với dòng sông như dát bạc.

Vị anh hung quay lưng cất bước,

Biến mất giữa tiếng hân hoan.

Để lại nơi đây

Một vầng trăng màu đỏ.”

 

- Ồ, tôi và Al cùng “Ồ” lên một tiếng dài, và tôi hỏi – Tại sao lại là hoa anh đào?

- Có vẻ vì sự kiện này diễn ra vào mùa xuân. – Vince vẫn nhìn chăm chú vào trang sách và trả lời tôi.

- Vậy còn người anh hùng thì sao? Cậu có biết đó là ai không, Vince?

- Nghe đâu chính là tổ tiên của nhà Arnold đấy. – Vince mỉm cười, nhưng tôi thấy nụ cười đó có vẻ gượng gạo.

- Mà... em thấy thương Jack quá. – Al lên tiếng – Nếu mọi người trong làng an ủi dù chỉ một chút, thì cậu ấy cũng đâu cần phải trở nên như vậy? Rồi xui xẻo gặp phải tay sai của quỷ nữa.

Trong khi tôi gật gật đầu phụ họa “Đúng, đúng!”, thì Vince lại lắc lắc đầu với vẻ mặt nghiêm túc.

- Không đâu Al. Cậu ta chẳng có gì là đáng thương cả. Chẳng có một ai trong câu chuyện này đáng thương hết. Không có một ai đâu...

Không khí một lần nữa chùng xuống, bao bọc bởi sự im lặng và ngột ngạt, như khi chúng tôi ngồi trên cành cây ở thảo nguyên rộng lớn. Bầu không khí khó chịu ấy bắt đầu bằng một câu nói khó hiểu của Vince, và cũng kết thúc nhanh chóng bằng lời mời của cậu ấy.

- Đi nào! Có lẽ bữa trà chiều đã được chuẩn bị xong rồi đấy.

~ * * * * * ~

Sáng hôm sau, Al phải quay trở về nhà. Cậu ấy đứng trước cổng và nhìn chúng tôi bằng ánh mắt buồn bã.

- Ầy, thôi nào. – Vince cho tay vào túi quần, nhìn Al nói – Tháng sau em lại đến đây cơ mà, sao phải buồn chứ?

- Nhưng mà...

- Đừng buồn mà, Al! – Tôi mỉm cười chạy lại nắm lấy tay cậu ấy – Tháng sau ở đây có tổ chức lễ hội. Khi đó cậu đến và chúng ta cùng đi chơi nhé!

Al gật gật đầu, rồi vẫy tay chào tạm biệt và bước lên xe. Cỗ xe lăn bánh đi xuống dưới ngọn đồi, tôi chạy theo đưa tay vẫy, trong khi Vince bước theo sau và mỉm cười

- Lần sau gặp lại!

- Lần sau gặp lại!

 

~ HẾT PHẦN I ~

 

Học sinh Vũ Thị Ngọc Linh, lớp 8E2 

 
Các tin khác
 
 
 
 
 
    Cảm xúc ngày cuối năm   (03/2018)